Giăng lưới “bắt”… Tây

Đệ nhất… “hàng”

Để

nhận biết những đối tượng chuyên “chài” Tây, người ta chỉ cần tinh ý

nhìn thoáng qua là biết: Dù lạnh đến tê tái người nhưng buổi tối nhập

nhoạng đèn ra phố, các em vẫn tóc xõa vai trần lượn lờ như “châu chấu”

trên phố cổ. Em nào em nấy ăn mặc mát mẻ, quần cạp trễ lồ lộ, quanh mình

xăm đầy biểu tượng đặc trưng thương hiệu sexy cá ngựa, “play boy” (đầu

thỏ)… và “lắc” hết mình. Không cần biết em là ai, từ đâu đến nhưng nom

thoáng qua cũng đủ để đoán các em đang tự “tố cáo” cái “nghề” của mình.

Nói

tới đám gái vũ trường, cave… các em nhếch mép cười ruồi bảo hạ đẳng

“đò nát”. Đẳng cấp của các em là tiếng Anh như gió, cặp đôi với dân mũi

lõ, tóc vàng từ nửa kia của trái đất… Điểm hẹn hò của các em không

phải quán cóc, cafe bình dân mà phải là các quán bar, cafe fastfood dành

cho Tây ở phố cổ Hà thành. Nếu tới đây người ta sẽ bắt gặp không ít các

em với điện thoại sành điệu, phục trang đắt tiền, cứ ngỡ các cô thuộc

giới “thượng lưu” lắm tiền nhiều của.

Thế nhưng để mắt là thấy các em cứ

õng ẹo, lả lơi lân la làm quen và “vợt” các chàng ngoại quốc rồi thoắt

cái kề vai, khoác tay dắt nhau về khách sạn. Lê la dăm tối, nhắm mắt trả

tiền cho cốc cafe “máy chém” mới hay đích thị các emlà “cave” hay nói toạc “móng heo” là gái bán dâm cho người ngoại quốc.

Đôi

lần, cùng gã bạn vào các quán bar, cafe fastfood được nhiều người hiểu

ngầm “chỉ dành cho Tây” vì giá cả khá mắc tại Hàng Trống, Hàng Hành và

ngõ Bảo Khánh, tôi bắt gặp nhiều cô gái Việt khá xinh đẹp, trang điểm

son phấn đắt tiền với phục trang sành điệu ngồi xì xồ cùng các chàng

ngoại quốc. Philip Mauret, một người bạn Pháp của tôi, khá thân thuộc

các địa chỉ vui chơi giải trí ở Hà Nội sau đó đã xác nhận với tôi, đó

chính là những cô gái chuyên đi bán dâm cho khách ngoại quốc.

Mới đây,

một buổi tối cuối năm tết Dương lịch năm 2011, qua sự giới thiệu của một

ông bạn là Việt kiều Đức về thăm gia đình ở Hà Nội tên Tuấn, tôi làm

quen được với Vân Anh, khách quen của một quán cafe dành cho Tây tại ngõ

Bảo Khánh.

Mới

gặp không ai nghĩ cô là gái bán dâm. Vân Anh sành điệu chơi “củ kiệu”

Piaggio LX, điện thoại Iphone đời mới nhất, trên người toàn quần áo hàng

hiệu. Điều đặc biệt ở Vân Anh là “kín cổng cao tường” chứ không hở hang

giống mấy cô gái “đứng đường” ở khu vực vườn hoa Bát Cổ. Tuấn tâm sự,

Vân Anh đã từng là “bạn” của anh trong chuyến đi Đà Lạt bảy ngày vào

cuối tháng 7 vừa rồi. Trước đó, trong vài chuyến đi nghỉ cuối tuần tại

Sa Pa, Tam Đảo anh cũng”mời” cô đi cùng. Tuấn khoái cái vẻ sành điệu song cũng khá nền nã, lại mang chút “bí ẩn phương Đông” ở Vân Anh.

Ngón nghề “tút sắc” vợt… Tây

Sau hồi trò chuyện kiểu “nhà nghề”, khi câu chuyện giữa tôi và Vân Anh trở nên thân mật, em bắt đầu “bật mí” những “kỹ xảo””đong”

và “vợt” giai Tây: Cứ khoảng 8h tối, khi các quán cafe trên phố cổ bắt

đầu đông nghẹt khách Tây trở về thư giãn sau một ngày lang thang, du

lịch khắp phố phường Hà Nội, thì cũng là lúc cô xuất hiện,kiếm

một chỗ trống ngồi và chờ một anh chàng đến từ xứ sở của một vùng nào

đó bên tận trời âu, Mỹ… Vân Anh bảo: Khách Tây khác với khách Việt rất

nhiều.

Nếu thích nhau thì chỉ cần một cái nháy mắt, một câu chào ngắn

gọn hoặc mời nhau một ly rượu là “OK”. Chính em cũng không thể nhớ hết

đã có bao nhiêu giai Tây đã cùng em qua đêm sau những cái nháy mắt, câu

chào hay ly rượu mời nhau như thế. Đang dở chuyện, “con dế” trong sắc

tay của Vân Anh rung lên, em khẽ khàng kéo khoá, lát sau giọng nhỏ nhẹ,

lịch sự xin phép “Em có hẹn!”.

Tối

khác, lân la và làm quen với “đồng nghiệp” của Vân Anh ở các quán cafe

Hà Nội, tôi được biết, Vân Anh chỉ là một trong rất nhiều các cô gái

chấp nhận biến thành “búp bê tình dục” cho những chàng trai ngoại quốc

“ưa của lạ”. Các em mỗi người một vẻ, vóc dáng, tính cách cũng khác nhau

song ai cũng cố gắng phục sức, trang điểm cho thật ấn tượng để làm nổi

bật mình giữa đám đông.

Vì “tính chất công việc” nên hầu hết các em đều

chọn cách ăn mặc “bốc lửa” với các trang phục cực kỳ bắt mắt kể cả về

màu sắc lẫn kiểu cách. Người dân phố cổ chiều nào cũng được chiêm ngưỡng

những màn “diễu võ” đầy ấn tượng của nhiều nàng với các trang phục “ton

sur ton”: Toàn bộ giày dép, quần áo đều một màu cam, xanh nõn chuối hay

đỏ rực…với độ ngắn và những đường xẻ táo bạo.

“Đó

chỉ là phần vỏ thôi, nếu không chăm đến phần lõi thì cũng chẳng có được

mối nào. Tây bây giờ cũng tinh lắm!”, Vân Anh thỏ thẻ. Theo em, phần

lõi chính là việc chăm sóc cơ thể sao cho thật hấp dẫn. Ai bước vào nghề

này mỗi tuần chẳng đến thẩm mỹ viện dăm ba lần chăm sóc da, chuốt lại

tóc…, song nếu lười mà bỏ qua khoản tập thể dục thẩm mỹ cho cơ thể săn

chắc thì bao công sức cũng đành đổ đi.

Giới

mại dâm cho khách ngoại quốc cũng có sự phân biệt “hàng chợ” và “hàng

hiệu” khác nhau tùy theo nhan sắc và sự sành điệu. Các cô hay lân la săn

mồi tại các quán bar, cafe fastfood trên khu phố cổ thường tự coi mình

là “hàng hiệu” so với các cô cave, gái nhảy làm việc trong các vũ

trường. Vân Anh bảo: “Riêng bọn em cứ phải trăm (USD) trở lên”.

Một

người bạn của tôi khá sành sỏi thế giới ăn chơi ở Hà thành cho biết,

hiện nay giới cave cho Tây còn có một chiêu “tiếp cận” khách hàng khá

hiệu quả là dùng điện thoại di động đời mới để vào các trang web sex

ngay trước mặt khách. Với kiểu này thì ngay cả những người ngù ngờ nhất

cũng hiểu các cô muốn gì. Và đến lượt mình, chỉ cần thứ tiếng Anh bồi,

các cô vẫn có thể “giao dịch” một cách mỹ mãn với khách hàng!

Và nước mắt…

Kiếm

được USD rủng rẻng, dễ dãi tự cho mình thuộc đẳng cấp “quý tộc” trong

xã hội, khi họ toàn xài hàng xịn, đi xe đắt tiền, ăn nhà hàng, ngủ khách

sạn… song nhiều cô gái Việt chấp nhận dấn thân vào nghề này cũng phải

nếm trải không ít cay đắng và tủi nhục chẳng khác gì những cô gái bán

thân “bình dân” khác.

Những ngày lang thang trong thế giới của các cô,

tôi nghe được nhiều chuyện khó mà tin được. Đó là chuyện của “em Thuỷ”

nào đó vớ được một ông ngoại quốc đồng ý trả tận 200 USD cho một lần

“over night”. Cứ tưởng vớ bẫm, báo hại gặp phải ông Tây thuộc tuýp bạo

dâm. Sau một đêm cô nàng trở về từ khách sạn với mặt mày, thân thể thâm

tím phải “nghỉ dưỡng thương” cả tháng trời sau đó mới bình phục. Rồi

chuyện một “em” mồi được một khách Tây bèn theo về khách sạn, đến nơi

mới biết phải phục vụ những ba gã; sau trận đó cũng “tởn” mất hơn

tháng….

Các

cô gái chấp nhận bán mình cho khách ngoại quốc có lẽ còn gặp không ít

kiểu tai nạn và tủi nhục khác mà người ngoài cuộc không dễ gì biết được,

hiểu được. Và thân phận của các cô tự cho mình là “quý tộc” này dường

như cũng chỉ là một món hàng, điển hình mới đây nhất vụ mại dâm cho

khách nước ngoài “núp bóng” quán cà phê tại Karaoke Mê Trang tại Trung

Hòa, quận Cầu Giấy (Hà Nội)…

Theo Đời sống & Pháp luật

You may also like...

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *